Nhà thiết kế Công Trí – một biểu tượng của làng thời trang Việt Nam, đã khiến công chúng choáng ngợp khi bị bắt vì liên quan đến ma túy. Sự việc này không chỉ gây ra một cú sốc mà còn làm xói mòn niềm tin của công chúng đối với ngành thời trang và những người nổi tiếng. Những người ngưỡng mộ và yêu mến anh đã bày tỏ sự tiếc nuối và thương xót, trong khi những người khác lên tiếng chỉ trích và yêu cầu sự minh bạch.

PGS.TS Bùi Hoài Sơn, Ủy viên chuyên trách tại Ủy ban Văn hóa và Xã hội của Quốc hội, cho rằng sự việc của nhà thiết kế Công Trí là một cú ngã đau đớn, không chỉ đối với ngành thời trang mà còn đối với công chúng. Ông cho rằng, Công Trí không chỉ là một nhà thiết kế tài năng mà còn là một biểu tượng của làng thời trang Việt Nam, và cú trượt ngã này đã làm mất đi một phần của niềm tin và hy vọng mà công chúng đã đặt vào anh.

Ông Bùi Hoài Sơn cũng cho rằng, sự tiếc nuối của nhiều người là có cơ sở, bởi họ mất đi một biểu tượng, nhưng tiếc không có nghĩa là bỏ qua. Công chúng có quyền đòi hỏi sự minh bạch, có quyền đặt lại thước đo đạo đức đối với những người từng được tôn vinh. Trong một xã hội công bằng, danh tiếng không thể là lá chắn. Trong lĩnh vực nghệ thuật, đạo đức và nhân cách của nghệ sĩ càng phải được giữ gìn như một phần của tác phẩm mà họ tạo ra.

Chuyên gia xã hội học, TS. Phạm Quỳnh Hương, cũng có quan điểm tương tự. Bà cho rằng, một khi người nổi tiếng làm sai, họ phải chịu hình phạt thích đáng. Trường hợp của nhà thiết kế Công Trí cho thấy công chúng đã công nhận tài năng, sự cống hiến của anh, nhưng khi sai phạm, anh phải chịu hình phạt thích đáng. Khi sự việc xảy ra, chúng ta thương tiếc cho một tài năng nhưng Công Trí phải chịu trách nhiệm cho sai lầm của mình.
TS. Phạm Quỳnh Hương cũng nhấn mạnh rằng, khi một người có tài năng, uy tín, sức ảnh hưởng thì trách nhiệm của người đó càng lớn. Đây cũng là sự cảnh tỉnh cho tất cả nghệ sĩ, người nổi tiếng khác về trách nhiệm xã hội của bản thân. Đối với nghệ sĩ, người nổi tiếng, hình phạt lớn nhất không chỉ đến từ luật pháp, mà còn đến từ bản án vô hình – đánh mất niềm tin từ công chúng.
PGS.TS Bùi Hoài Sơn nêu: “Với người bình thường, phạm tội đã là sai trái. Nhưng với nghệ sĩ – người từng được cả xã hội tin yêu, kỳ vọng, người từng được nâng niu như biểu tượng văn hóa – cú ngã ấy càng sâu hơn, đau hơn.” Ông cũng cho rằng, không có án tù nào dài bằng sự lãng quên, và không có sự trừng phạt nào khắc nghiệt hơn ánh mắt nghi ngờ đến từ chính những khán giả từng đặt niềm tin nơi họ.
Cuối cùng, PGS.TS Bùi Hoài Sơn và TS. Phạm Quỳnh Hương đều đồng ý rằng, sau mỗi cú ngã của bất kỳ nghệ sĩ, người nổi tiếng nào, những người còn lại sẽ thức tỉnh, cẩn trọng hơn, biết tự đặt ra giới hạn cho chính mình. Giữ gìn bản thân cũng chính là giữ gìn niềm tin của công chúng, giữ gìn ánh sáng cho con đường nghệ thuật mà mỗi người đã chọn.