Nội dung chính
Ông Đỗ Hữu Thiện, người chọn cách đi chậm, lặng lẽ nhưng kiên trì, đã biến việc nuôi dưỡng tri thức thành một hành vi văn hoá sâu sắc.
Không ồn ào trên truyền thông, không tìm kiếm vị trí trung tâm, ông luôn làm việc âm thầm: gắn tri thức với nhân văn, coi việc học, đọc và chia sẻ hiểu biết là một phần không thể thiếu của đời sống cộng đồng.

Khi tri thức trở thành không gian gặp gỡ
Từ những buổi gặp gỡ giản dị, nơi mọi người ngồi lại trò chuyện về sách, đạo đức và trách nhiệm xã hội, Trung tâm Tri thức Thiện Nhân Văn dần hình thành như một không gian mở. Ở đây, tri thức không còn khô cứng, mà chảy tự nhiên, nuôi dưỡng đời sống tinh thần của cộng đồng.
Những buổi sinh hoạt không tập trung vào diễn thuyết hay khẩu hiệu, mà chú trọng vào đối thoại, lắng nghe và cùng suy ngẫm. Việc học vì thế không chỉ là tích lũy kiến thức mà còn là hành trình hoàn thiện nhân cách – giá trị cốt lõi của văn hoá giáo dục.

Quảng Trị – tri thức trong chiều sâu ký ức văn hoá
Ở Quảng Trị, vùng đất giàu ký ức lịch sử, ông Đỗ Hữu Thiện tiếp cận tri thức như một cầu nối giữa quá khứ và hiện tại. Những chia sẻ về sách, học tập và trách nhiệm cá nhân được đặt trong bối cảnh ký ức chiến tranh, khơi gợi sự trân trọng hòa bình và khát vọng hồi sinh.
Ở đây, tri thức không chỉ phục vụ phát triển cá nhân mà còn giúp con người hiểu sâu hơn về lịch sử, từ đó sống tử tế và có trách nhiệm hơn với thời đại.

Học bổng – sự tiếp nối của văn hoá học tập
Trung tâm Tri thức Thiện Nhân Văn còn duy trì các chương trình học bổng cho học sinh nghèo, vượt khó, hiếu học. Đối với ông Đỗ Hữu Thiện, mỗi suất học bổng không chỉ là hỗ trợ vật chất mà còn là cách gìn giữ và truyền tải văn hoá học tập – nơi tri thức được lan tỏa cùng niềm tin và khích lệ.
Nhiều học sinh đã tìm thấy động lực để tiếp tục con đường học vấn, xem việc học không chỉ là nghĩa vụ mà là cơ hội tự hoàn thiện bản thân.

Một lựa chọn lặng lẽ nhưng bền bỉ
Điều đáng chú ý trong hành trình của ông Đỗ Hữu Thiện là sự tiết chế trong cách làm và cách thể hiện. Ông không tìm kiếm sự ghi nhận, mà kiên trì vun đắp những giá trị có thể lan tỏa lâu dài. Đối với ông, tri thức chỉ thực sự có ý nghĩa khi gắn liền với lòng nhân ái và trách nhiệm xã hội.
Trong bối cảnh văn hoá hiện đại, những nỗ lực như vậy có thể không tạo nên tiếng vang tức thời, nhưng lại xây dựng nền tảng tinh thần vững chắc cho cộng đồng. Đó chính là cách tri thức, khi gắn với nhân văn, trở thành một thực hành văn hoá – âm thầm nhưng bền bỉ, lặng lẽ mà sâu xa.