Nội dung chính
Tôi đã gửi lời chúc mừng tới chồng cũ trong đêm tân hôn, nhưng câu trả lời chỉ hai chữ đã làm trái tim tôi lạnh băng.
Câu chuyện bắt đầu từ một mối tình công nhân
Tôi gặp anh khi còn rất trẻ, vừa tốt nghiệp cấp ba và sang Nam làm công nhân. Hai chúng tôi cùng làm trong một xưởng, cùng tăng ca, cùng ăn những bữa cơm rẻ tiền. Tình cảm nảy sinh một cách tự nhiên, không hẹn hò, không lời hứa hẹn, chỉ là sự thấu hiểu trong những khoảnh khắc khó khăn.
Hôn nhân và ước mơ sinh con
Chúng tôi kết hôn dưới sự chúc phúc của hai gia đình, đám cưới kéo dài ba ngày và nhận được vô vàn lời khen ngợi. Tuy nhiên, hạnh phúc chỉ kéo dài ba năm. Nỗi đau lớn nhất của tôi là không thể mang thai. Theo tổ chức Y tế Thế giới, khoảng 10‑15% các cặp vợ chồng trên toàn cầu gặp phải vô sinh – một con số khiến tôi cảm thấy mình không hề đơn độc.
Tôi đã cố gắng thuyết phục anh rằng “chỉ cần chúng ta yêu nhau, có con hay không cũng không quan trọng”. Anh chỉ im lặng, và mẹ chồng, lúc đầu còn ân cần, dần dần trở nên nghi ngờ và châm chọc: “Cô đúng là loại gà chỉ biết ăn mà không biết đẻ trứng.”
Áp lực từ gia đình và sự im lặng của chồng
Trong một buổi nói chuyện, tôi mong anh sẽ bảo vệ tôi, nhưng anh chỉ đáp: “Mẹ cũng vì lo cho gia đình thôi, em chịu khó nhịn một chút đi.” Khoảnh khắc ấy, tôi cảm nhận rõ ràng sự cô đơn ngay trong chính ngôi nhà của mình.
Phát hiện đau lòng và sự phản bội
Sau khi chúng tôi cùng đi khám, kết quả cho thấy tôi không có tinh trùng – một tin tức khiến tôi rơi vào trạng thái bối rối và tự trách. Không lâu sau, một người phụ nữ mang thai xuất hiện, yêu cầu tôi “buông tay đi, đứa bé này cần một gia đình trọn vẹn.” Đó là lúc tôi nhận ra anh đã phản bội tôi từ lâu và đã khởi kiện ly hôn.
Tôi chỉ yêu cầu một khoản bồi thường công bằng, không vì tiền mà vì sự công nhận những năm tháng hy sinh. Hai bên đồng ý nhanh chóng, vì trong mắt họ, một đứa cháu còn quý hơn mọi thứ.
Đêm tân hôn và tin nhắn chúc mừng
Sau khi ly hôn, anh tái hôn. Đêm tân hôn, khi tiệc đã kết thúc và khách đã ra về, tôi quyết định gửi một tin nhắn chúc mừng: “Dù cuộc hôn nhân của chúng ta đã đổ vỡ, nhưng tôi vẫn mong anh được hạnh phúc, chúc anh bạc đầu giai lão bên người mới.”
Anh trả lời ngay: “Cảm ơn.” Hai chữ ngắn gọn ấy khiến tôi lạnh băng. Khi anh đang nhìn vào màn hình, tôi gửi kèm một bức ảnh – kết quả xét nghiệm tinh trùng của chúng tôi, trên đó ghi rõ “3 từ vô tinh trùng”.

Những bài học sau cuộc chia ly
Ban đầu, tôi vẫn tin rằng tình yêu và sự chấp nhận sẽ bù đắp cho việc không có con. Nhưng thực tế cho thấy, khi một người chọn phản bội vì con cái, họ đã đè nặng lên trái tim và tự trọng của người kia.
Sau khi nghe tin anh đã đuổi vợ mới ra khỏi nhà ngay trong đêm tân hôn, tôi nhận ra mình đã giải thoát mình khỏi một vòng luẩn quẩn. Nhiều người có thể cho rằng tôi tàn nhẫn, nhưng tôi chỉ muốn khẳng định rằng: tha thứ không luôn là lựa chọn, nhưng buông bỏ là cách duy nhất để tiến về phía trước.
Giờ đây, tôi sống bình yên hơn, học cách yêu bản thân và không còn sống để làm hài lòng người khác. Hôn nhân không mang lại con cho tôi, nhưng đã dạy tôi trưởng thành và biết trân trọng bản thân. Khi tôi không còn bỏ rơi chính mình, hạnh phúc thực sự sẽ đến vào lúc tôi xứng đáng.
Bạn đã từng trải qua một câu chuyện tương tự? Hãy chia sẻ cảm xúc của mình ở phần bình luận bên dưới.