Ngành công nghiệp điện ảnh Trung Quốc mỗi năm sản xuất hàng trăm bộ phim thuộc nhiều thể loại khác nhau, từ cổ trang, ngôn tình đến hình sự, đô thị. Tuy nhiên, không phải bộ phim nào cũng đạt được chất lượng và xứng đáng để khán giả thưởng thức.

Dưới đây là danh sách 10 bộ phim mà dân mạng Trung Quốc đánh giá là không thể tha thứ. Đầu tiên là “Cô Phương Bất Tự Thưởng”, một bộ phim gây tranh cãi với sự tham gia của Angelababy. Bộ phim này bị chỉ trích vì diễn xuất của nữ chính, kỹ xảo hình ảnh thô sơ và nội dung rời rạc.

Tiếp theo là “Lý Huệ Trân xinh đẹp”, phiên bản Trung Quốc của “She Was Pretty”. Phim này bị đánh giá là thất bại toàn diện với diễn xuất của Địch Lệ Nhiệt Ba và Thịnh Nhất Luân bị nhận xét là thiếu tự nhiên.
“Tân Lộc Đỉnh Ký” bản 2020 cũng là một bộ phim không đạt được kỳ vọng của dòng phim Kim Dung. Tạo hình nhân vật và phục trang của bộ phim bị chê tơi tả và giống như một vở hài kịch không chủ đích.

“Liệp Băng” là một loạt phim điều tra – chống ma túy nhưng lại khiến khán giả thất vọng vì tình tiết phi logic, thiếu kịch tính và nhịp phim lê thê.
“Vườn Sao Băng 2018” (Meteor Garden) bản remake cũng gây thất vọng với fan lâu năm. Hình ảnh nhân vật F4 thời thượng trở thành nhóm “sát phong cách Shamate”, diễn xuất gượng gạo và thiếu cảm xúc.

“Quán ăn đêm” (Midnight Diner) bản Trung cũng không được đánh giá cao. Dàn dựng rập khuôn, bối cảnh thiếu chân thực và diễn xuất máy móc khiến người xem không cảm nhận được sự ấm áp và đồng cảm như bản gốc.

“Cú Đấm Ngọt Ngào” (Sweet Combat) là một tác phẩm đánh dấu sự góp mặt của Luhan trong mảng truyền hình. Tuy nhiên, diễn xuất của anh bị đánh giá là cứng đờ, thiếu cảm xúc và biểu cảm như “dính keo”.

“Mẫu Tử Đạo” (Mother’s Life) từng bị chỉ trích dữ dội vì cổ xúy quan niệm phong kiến “phụ nữ chỉ có giá trị khi sinh được con trai”.

“Lôi Đình Chiến Tướng” là một bộ phim bị gắn mác “vô trách nhiệm với lịch sử” và được xem là ví dụ điển hình của “phim yêu nước giả tạo”.

Cuối cùng là một bộ phim đô thị tưởng sẽ nhẹ nhàng nhưng hóa ra lại “toxic” đến không tưởng. Nhân vật nam chính thường xuyên thể hiện thái độ coi thường phụ nữ, các mối quan hệ đều bị bóp méo thành phiên bản hài nhảm.

Những bộ phim trên không chỉ gây thất vọng về mặt chuyên môn mà còn ảnh hưởng đến thị hiếu, tư duy thẩm mỹ và nhận thức xã hội. Câu hỏi đặt ra không chỉ là “phim này ai đạo diễn?”, mà còn là “tại sao những phim như thế vẫn tiếp tục được đầu tư và sản xuất?”